Fiction » Fantasy »

Zodiac - The curse
Author:
kuroxshiro.shinigami.ashiteru PM
Scorpio, Gemini, Cancer, Libra, Leo, Virgo, Aries, Taurus, Pisces, Aquarius, Sagittarius, Capricorn
Rated: Fiction T - Vietnamese - Mystery - Chapters: 2 - Words: 3,945 - Reviews: 1 - Favs: 1 - Updated: 02-05-13 - Published: 01-30-13 - id: 3096969
A+  A-   Full 3/4 1/2 Expand Tighten

Zodiac

Preview 2: Song Tử

Song Tử ngồi trong phòng trà với cha, cậu vừa trở về sau một cuộc hành trình dài từ học viện hoàng gia, và tự hỏi vì sao cha cậu lại cho gọi cậu về một cách cấp bách như vậy. Lúc này cha cậu đang chăm chú đọc một bức thư, gương mặt người đầy vẻ đăm chiêu lo lắng. Cậu vốn chẳng phải người nhiều chuyện, nhưng thực sự lần này cha có chút gì đó hơi lạ. Thường thì cậu có thể tìm ra một lí do nào đó để khỏi phải trở về, nhưng ngay trong dòng cuối của bức thư cha viết cho cậu, ông đã nói rằng cậu không có quyền từ chối. Vậy thì cũng đâu còn cách nào khác chứ!

"Thưa cha…" – Song Tử mở lời trước. – "Cha gọi con về có việc gì vậy ạ?"

"À…Song Tử!" – Vua của Trapers ngẩng đầu lên với một chút ngạc nhiên trong giọng nói, như thể ông chỉ vừa mới phát hiện ra sự có mặt của con trai trong căn phòng. – "Ta gọi con về cũng không vì lí do gì đặc biệt lắm, chỉ là vương quốc Bloody ở phương bắc vừa gửi thư mời con đến dự tiệc sinh nhật lần thứ 17 của công chúa Thiên Yết."

"Công chúa ạ?" – Song Tử hỏi lại. Từ trước tới giờ cậu đã nhiều lần nghe đến tên Albert, hoàng tử kế vị của Bloody, nhưng tuyệt nhiên chưa từng biết đến sự tồn tại của một công chúa trong hoàng tộc Bloody.

"Đúng vậy." – Cha cậu gật đầu, và ông cũng không có gì đáng ngạc nhiên nếu ông hiểu được cậu muốn nói điều gì.

"Nhưng con tưởng Bloody chỉ có Albert là hoàng tử…"

"Không, con nhầm rồi. Hầu hết mọi người đều nghĩ Bloody chỉ có một người thừa kế chính thống, nhưng thực ra họ có hai. Tất nhiên, như con thấy đấy, các hoàng huynh của con đều lần lượt bị sát hại bởi những hoàng thân mong muốn được lên thống trị Trapers. Bọn chúng đã suýt nữa thành công trong việc hãm hại con, nhưng may mắn thay con vẫn còn sống, thế nên ta chắc chắn con không có đứa em trai nào cả." – Vị vua nói một cách khôi hài, và chính ông cũng tự bật cười bởi lời nói của mình.

"Đó không phải việc có thể lấy ra để đùa đâu ạ." – Song Tử đáp với nụ cười méo xệch. – "Nhưng…làm sao cha biết điều đó? Việc Bloody còn có một công chúa khác ấy?"

"Chuyện đó không nhiều người biết. Nhưng vì trước đây ta và một số người nữa, là bạn của vua và hoàng hậu của vương quốc đó, nên ta biết điều này là lẽ đương nhiên. Chỉ có điều…"

"Sao ạ?"

"Công chúa của vương quốc đó là một đứa trẻ bất hạnh. Song Tử, con biết nguồn gốc của dấu ấn quỷ chứ?"

"Dấu ấn quỷ…" – Cậu cúi mặt nhìn tách trà trong tay. Dấu ấn quỷ, làm sao cậu lại có thể không biết nó kia chứ. – "Con biết. Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến công chúa của Bloody?"

"Con bé tên là Thiên Yết. Từ khi mới chào đời, nó đã bị xem là đứa trẻ mang đến sự bất hạnh, vì trên người nó có dấu ấn của quỷ."

"Lẽ nào…"

"Đúng vậy. Naria, hoàng hậu của Bloody là một trong số những người bạn của ta, khi cô ấy mang thai Thiên Yết, thì bị sảy thai. Vào thời điểm đó, Grover, quốc vương của vương quốc đó lại đang chinh chiến ở biên giới để chống lại bộ tộc quỷ Ancalt, còn hoàng tử Albert thì bận thay cha đi làm vài việc quan trọng. Bên cạnh không có ai thân cận ai ủi, lại đau khổ tột cùng, nên Naria đã lập một giao ước với quỷ để hồi sinh đứa con của mình. Cả Grover và Albert không hề hay biết chuyện đó cho đến khi công chúa chào đời. Naria chết, và dấu ấn của quỷ thì được đặt vào đôi mắt của Thiên Yết. Grover vô cùng căm ghét con bé, vì nó là nguyên nhân khiến cho Naria chết, nhưng vì Naria đã cầu xin ông ấy không giết Thiên Yết, nên cho đến giờ cô bé mới còn sống."

"Nhưng con nghĩ dấu ấn của quỷ là phép thuật cấm kia mà! Hơn nữa nếu người sử dụng phép thuật đó chết đi thì chắc chắn công chúa đó cũng không thể sống nổi. Vậy tại sao…?"

"Naria trước khi trở thành hoàng hậu là một người thuần hoá quỷ. Nhưng tất nhiên, cô ấy không thể cứu sống con gái mình mà không bán đi thứ gì quan trọng tương đương với sinh mệnh của đứa bé đó." – Nhà vua khẽ thở dài. – "Vậy nên cô ấy đã lựa chọn một điều hết sức điên rồ, ta có thể nói như vậy, cô ấy…đã chọn máu của Thiên Yết để trao đổi."

"M…máu ư?"

"Đúng vậy. Vì cô ấy là một người thuần hoá quỷ tuyệt vời nên có thể yêu cầu trao đổi với nó một cái giá không bình thường."

"Con hiểu."

"Máu của Thiên Yết không phải là máu của con người, vì từ khi sinh ra, dòng máu của cô bé đã bị đánh tráo bởi máu quỷ. Thứ máu đó có thể chữa trị được mọi vết thương, nhưng bất kì ai được chữa trị bởi máu của Thiên Yết đều phải nhận lấy lời nguyền của quỷ, tuỳ vào độ nặng của vết thương. Vì vậy nên cô bé luôn bị nhốt trong một toà lâu đài, chỉ được ra ngoài mỗi năm một lần vào dịp sinh nhật."

"Nhưng từ trước đến nay không phải cha vẫn luôn đi dự tiệc sinh nhật của cô ấy sao? Vậy lần này có lẽ cha cũng nên đi…"

"Không Song Tử. Lần này họ đã mời đích danh con. Tất nhiên ta cũng có thể đi cùng, nhưng vì một vài lí do nên ta không muốn đi. Vậy nên con đành phải đi một mình thôi."

"Sao ạ? Con được mời ư?"

"Năm nay là sinh nhật lần thứ 15 của công chúa đó. Con biết năm 15 tuổi thì người ta phải làm lễ trưởng thành cho cô bé mà. Vì vậy họ mới mời tất cả các hoàng từ và công chúa của 12 nước khác tới dự buổi lễ này. Lễ trưởng thành của Albert thì vì hồi đó con còn quá nhỏ nên ta đã đi thay. Hơn nữa nếu con muốn được nhìn thấy cô bé thì chắc chắn đây là cơ hội suy nhất đấy. Cô bé sẽ được tự do trong vòng một tuần trong lễ trưởng thành."

"Vậy là…" – Song Tử nhắm mắt lại, thở dài. – "Cha ép con đi đúng không, phụ hoàng?"

Song Tử ngồi trên đỉnh của toà lâu đài cao nhất trong hoàng cung. Đã hơn một năm rồi cậu không trở về đây thì phải. Việc học ở học viện hoàng gia cũng không có gì bận rộn, và những kì nghỉ thì kéo dài cả tháng trời, nhưng cậu không hề muốn trở về hoàng cung, vì dẫu sao cũng chẳng có ai chào đón cậu ở nơi này. Vậy nên cậu luôn ở lại trường, tận hưởng không khí tự do khi hầu hết mọi học viên khác đều trở về nhà.

Phụ hoàng rất ít khi gọi cậu về, thường là vì những việc thực sự quan trọng, còn bình thường ông đều tự làm tất cả một mình. Đối với ông, cảm giác duy nhất cậu có là sự ngưỡng mộ, nhưng không một chút thương yêu. Cậu biết, ông dạy dỗ và nuôi nấng cậu như một nghĩa vụ, cũng như mọi việc khác ông vẫn làm. Cha cậu không bao giờ sống thật với bản thân mình. Đối với mọi chuyện, ông đều xử lí một cách tốt nhất, và cho dù điều đó có khiến ông khó chịu, ông vẫn sẽ mỉm cười với tất cả mọi người. Đó là lí do tại sao thần dân trên khắp vương quốc yêu quý và kính trọng ông. Thực ra, nếu sau này Song Tử có thể lên làm vua trước khi bị hãm hại, cậu cũng muốn trở thành một vị vua như thế, nhưng vì cậu muốn đem lại điều tốt nhất cho vương quốc và thần dân của mình, chứ không phải làm mọi việc như một kiểu nghĩa vụ.

Cha cậu không hề yêu thương cậu hay mẹ cậu, cũng giống như cậu không hề yêu thương ông, mặc dù mẹ cậu yêu ông tha thiết. Cậu không thể hiểu nổi vì sao mẹ cậu lại có thể yêu con người đó, vì có lẽ trước đây ông cũng chỉ lấy bà vì ông phải làm như thế. Cha của cậu…ông chưa bao giờ coi mẹ cậu như một người vợ thực sự, ông chỉ coi việc bà ở bên ông và yêu thương ông là điều đương nhiên, và gần như chắc chắn rằng bà sẽ chẳng bao giờ phản bội ông.

Vì vậy nên cậu cảm thấy hơi ghen tị với cô công chúa Thiên Yết kia một chút. Cho dù cô ấy không nhận được tình yêu thương từ cha của mình, nhưng ít ra cô ấy cũng có một người cha biết sống thật một chút. Ông ấy không yêu thương Thiên Yết, và ông thừa nhận điều đó một cách công khai.

Song Tử đột nhiên bật cười. Cậu cảm thấy những suy nghĩ của cậu thực sự vô cùng ngu ngốc. Có ai lại muốn cha mình thừa nhận là ông không yêu thương họ hay tệ hơn là ghét họ chứ?

Nhưng…liệu cuộc sống của cậu có thực sự tốt đẹp không so với Thiên Yết?

(To be continued…)

"Ngắm nhìn những ngôi sao trên trời…

Lòng chợt quặn đau…

Một nỗi đau chính bản thân mình cũng không thấu rõ…

Cuộc sống đôi khi không hạnh phúc như vẻ bề ngoài mà người ta vẫn thấy…"

Favorite : Story Author   Follow : Story Author

  .    .